Đời Sống

Bốn tháng và nay mình đã cùng nhau chọn thiệp cưới

By on March 24, 2017

Hôm nay, mình đang cùng anh chọn thiệp cưới, mọi thứ quá nhanh khiến mình vẫn chưa thể định hình rằng chuyện gì đang diễn ra, 1 cảm giác mơ hồ, hoang mang đang hiện hữu.

Bốn tháng và nay mình đã cùng nhau chọn thiệp cưới

Mình là sinh viên 1 trường ĐH ở Hà Nội, đã ra trường gần 1 năm và hiện đang làm ở 1 cơ quan nhà nước. Anh là sinh viên NUCE, khóa 50, đang đầu quân cho 1 tập đoàn lớn sau nhiều năm bôn ba vào Nam ra Bắc. Dự án mà anh cùng nhiều đồng nghiệp đang thực hiện ở trên chính quê hương của mình, cơ quan mình lại ở ngay sau tòa nhà anh ở. Âu cũng là duyên số các bạn ạ, mình và anh quen nhau qua face. Có thể nói ra hơi khó tin, đến cả mình và anh cũng thấy khó lòng tin nổi, mình quen anh là do gửi lời kết bạn nhầm, mình xem list bạn bè của bác bạn với mẹ mình (bác ý là nhân viên tập đoàn mà anh đang làm), mình gửi nhầm mà ko hay, đùng phát thấy thông báo chấp nhận kết bạn, chưa kịp hiểu gì thì bên ý đã nhắn tin “ai đó?“, mình cũng hỏi “ai vậy?“. Sau đó là những chuỗi ngày tỉ tê chém gió, sau của sau đó nữa là nhung nhớ, hò hẹn… “Em cho tôi một danh phận đi, vì anh đã đi chơi với tôi, cầm tay tôi rồi, em phải chịu trách nhiệm“.

Mình và anh yêu nhau sau cái nắm tay ghì chăt, sau cả nụ hôn dài mê mải. Mình hay bảo anh rằng, có phải bài “Chị tôi” (Bằng Kiều) là anh hùng xây dựng ca phải không anh?, rằng “Cầu xây xong đã lâu, không thấy người về đưa dâu?“.
Các bạn có đồng ý với mình, thời gian đầu yêu là khoảng thời gian đẹp nhất đúng không? Trong cuộc tình của mình thì không phải thế, mọi thứ chỉ nhàn nhạt, hời hợt. Anh hoàn toàn không tương tác với mình bất cứ điều gì ở trên mạng xã hội, anh sẵn sàng blog comment của mình, khi mình đang cố thử tương tác, anh giấu diếm nhiều hơn, và đương nhiên mối quan hệ của chúng mình cũng nằm trong “vòng giấu mặt“. Yêu mà cảm thấy không được yêu, không được quan tâm, yêu mà che giấu, mà bất an, chênh vênh, đó là thứ mà cô gái nào cũng hãi hùng. Mình biết anh có mối bận tâm khác, chính xác hơn là anh có cô gái khác. Mình gửi mail cho anh, yêu cầu sự thẳng thắn, chân thành và ngẩng cao đầu và đương nhiên là chỉ đích danh cô gái đó. Rồi mình im lặng, mặc nhiên để cho mối tình ngắn ngủi một dấu chấm (lửng?).

Cho tới 1 hôm (khoảng 3 tuần sau đó), buổi tối, nhà mình đang ăn cơm, anh tới và mang theo một giỏ hoa quả. Anh ngồi ăn cơm và trò chuyện với gia đình mình như những người thân quen ( Trước đó anh cũng có vào nhà 2,3 lần để xin phép bố mẹ đón mình đi chơi). Lúc rửa bát, anh phụ mình. Anh nói “Cô ấy là bố mẹ anh mai mối, cô ấy là giáo viên cấp 1 ở gần nhà anh, anh thương bố mẹ, nhưng anh ko yêu cô ấy. Thời gian vừa qua, anh đã suy nghĩ, em khiến anh buộc phải rõ ràng. Anh đã kết thúc với cô ấy, anh yêu em, anh muốn gắn bó với em, hãy tin anh, hãy cho anh một cơ hội“. Mình đã đồng ý tiếp tục kèm với câu nói “Không phải riêng gì anh, nói thật, đã là con gái-em cũng có nhiều sự lựa chọn, nhưng em chọn anh vì muốn cho anh và cả cho em 1 cơ hội, đừng để em phải hối hận vì quyết định ngày hôm nay“.
Sau đó anh xin phép bố mẹ mình, đưa mình về thăm gia đình anh, mọi người rất quý mình, cũng giục cưới nhanh để ông bà có cháu. Anh bắt đầu tình cảm hơn, công khai và quan tâm mình hơn, không ngọt ngào lãng mạn nhưng yêu thương vừa đủ. Cách nhau 3km nhưng tuần gặp 1 lần, thi thoảng sms, call cho nhau nói những chuyện thường nhật, về những dự định và nhiều hơn thế.

Ngày 8.3 vừa rồi trời mưa lất phất, 2 đứa hẹn nhau đi chơi, anh tặng mình 1 bộ mĩ phẩm. Lúc đang ngồi uống nước, bố anh gọi điện hỏi khi nào ra Quảng Ninh nói chuyện với bố mẹ mình được. Bố và anh nói vài câu rồi cup máy, anh quay sang hỏi mình chuyện khi nãy, mình nói cứ từ từ, mình còn trẻ và mọi thứ quá nhanh. Anh giận, cáu và trách mình rằng mình ko yêu anh, ko muốn lấy anh, yêu đương mà ko xác định gì, anh nói mình về và suy nghĩ lại tình cảm đi, anh không đợi được, anh muốn lấy luôn. Mình muốn giải thích rằng chỉ là thời gian còn ngắn và tâm lý mình chưa sẵn sàng. Nhưng vì anh đang nóng, quát và dùng nhiều lời lẽ tổn thương nên mình im lặng, để anh bình tĩnh. Anh đồng ý cho mình thời gian.

Các bạn ạ, yêu nhau là một chuyện, chuyện xác định đến với nhau còn quá nhiều cái để lo. Bố mẹ anh năm nay gần 70 tuổi, bố anh đang bệnh và rất yếu, 2 chị gái đã lấy chồng, em trai đã lấy vợ và định cư ở xa. Phục dưỡng bố mẹ là trách nhiệm của anh, phận làm dâu chăm sóc bố mẹ chồng là phúc phận, mình ko có ý kiến gì. Nhưng mình cần 1 công việc ở quê anh, mình ko thể là gánh nặng vì giờ anh cũng đang nuôi cả bố mẹ, 2 bác ko có lương hưu, em trai thế chấp nhà rồi làm ăn thua lỗ, chính anh cũng đã phải trả món nợ đó, chị gái có chồng nghiện ngập, dắt díu bồ đòi bỏ vợ, chị ấy cũng đang tính giải thoát và muốn đi Nhật lao động, anh bàn với mình đón 1 trong 3 đứa con của chị về chăm sóc (2 đứa kia ở với nội).

Hai đứa đang tính từng bước một, trước mắt là xin việc cho mình về quê anh, công việc của mình đa phần là chỉ làm trong nhà nước, giờ xin 1 công việc ổn định, có nhiều thời gian để chăm sóc gia đình, lại ở 1 tp lớn đâu phải dễ. Đang chật vật tìm hướng đi thì bệnh tình bố anh nặng thêm, có lẽ sẽ ko qua được năm nay. Anh trong mắt mình luôn quyết đoán, có phần tự tin và kiêu ngạo giờ đây suy sụp, anh buồn, anh muốn lấy vợ luôn để bố yên tâm. Mình thương anh nhiều quá, giờ 2 đứa đang chuẩn bị đám cưới. Có lẽ, tạm thời mình và anh vẫn làm ở quê mình, cuối tuần sẽ về nội, sẽ cố gắng tìm cơ hội về gần bố mẹ.

Giây phút đồng ý lấy anh, nếu nói là yêu đủ nhiều, sẵn sàng lấy thì chưa phải, nhưng mình thương anh, thương mọi thứ thuộc về anh, mình ko muốn vì sự lần lữa của mình làm anh có lỗi với gia đình. Mình vẫn đang mơ hồ về điều gì đó xa xôi, mong rằng mọi thứ tốt đẹp.

Các bạn ạ, đời mình có lúc cho rằng mình sẽ phải thế này, thì chưa hẳn lúc khác điều ấy sẽ còn đúng. Ngày trước mình tin mình sẽ yêu 1 người tình cảm, ở gần nhà, mình tin sau 28 tuổi mình mới lấy chồng. Giờ đây, mình 24 tuổi, yêu một người hơn 30 tuổi, khô khan và quê anh ấy cách quê mình 150km. Mình đồng ý lấy anh ấy sau 4 tháng hò hẹn. Mình tin và sự sắp đặt của duyên phận. Các bạn có tin?

Nguồn: Tổng hợp bởi www.oakscchouston.org.

Continue Reading

Đời Sống

Gửi anh chàng trai xây dựng đã từng thuộc về em

By on March 21, 2017

Em chẳng nhớ nổi anh thuộc khóa nào của trường Xây dựng ( XD), em cũng chẳng biết là anh có theo dõi blog này không, nhưng em vẫn muốn viết vì có lẽ như thế em sẽ nhẹ lòng hơn.

tinh yêu cũ

Lần đầu gặp anh – nhỏ con, đen nhẻm có lẽ do tính chất của công việc kỹ sư XD, em thấy anh như nhỏ tuổi hơn em, sau mới biết anh hơn em 3 tuổi. Sau 1 khoảng thời gian ngắn tiếp xúc thấy anh khá thật thà, cởi mở. Lúc ấy anh có ng yêu rồi, anh chị yêu nhau được 5 năm, nhưng anh lại chẳng có chút thiết tha gì với tình yêu ấy, có chăng vì chút trách nhiệm vì chị đã dành cả thanh xuân cho anh.

Lúc ấy em vẫn xem anh như 1 người anh – mọi chuyện anh tâm sự em đều lắng nghe, cùng chia sẻ, lúc ấy anh nói với em nhiều lắm rằng anh đối xử tệ như thế nào chị vẫn yêu anh, dù anh bảo sau này lấy nhau về anh sẽ ko tốt với chị ấy chị vẫn chấp nhận, lúc đó em thấy thương chị ấy và lo cho cuộc sống hôn nhân của anh sau này, e hỏi “rồi sau này kết hôn a chị có hạnh phúc hay không?”.

Thời gian trôi đi như thế em nói chuyện với anh nhiều hơn, là những lúc rảnh, là lúc anh bận bịu với công trường nhưng em vẫn chờ anh tới trễ rồi 2 đứa nói chuyện. Rồi anh cũng nói thích em, nhưng em từ chối. Vì em biết bên anh đang có chị ấy, vì em biết em đồng ý là em sai. Nhưng lý trí em đã ko thắng nổi con tim, từ lúc nào chẳng hay em đã đặt anh vào cái vị trí không còn là 1 người bạn, người anh nữa!

Anh cũng thấy có lỗi vì cùng lúc có 2 người con gái bên cạnh, anh cũng quyết định dứt khoát với chị ấy và rồi anh với chị ấy chia tay. Qua cách nhìn của anh – em là một cô gái thông minh, nhanh nhẹn và mạnh mẽ, chị là một cô gái hiền lành, yếu đuối và niềm vui của chị chỉ có anh. Chỉ cần như thế thôi e cũng đủ hiểu chị ấy đang ở trong tình trạng như thế nào, rồi a nhkhoác trên mình một cái trách nhiệm cho thanh xuân của chị, anh lo lắng cho chị khi 2 người đã chia tay, em cũng định làm một cô gái rộng lượng nhưng không thể, em nói em ko đồng ý như thế và anh cũng chiều em cắt đứt với chị ấy.

Một ngày anh quyết định đi lập nghiệp xa, để em ở nhà làm hậu phương. E đồng ý và tự bảo mình sẽ cố gắng để chờ anh. Khoảng thời gian yêu xa là nhớ nhung, là buồn tủi và cũng có cả hạnh phúc, không thể tránh được những lúc cãi vả, giận hờn vì yêu xa mà đâu thể tránh được. Nhưng em vẫn cân bằng được mọi thứ, bởi đối với em những gì em nói là em sẽ làm – em sẽ không buông tay anh trừ khi anh buông tay em trước, nhưng khi anh đã buông tay em rồi chắc chắn anh sẽ ko bao giờ tìm lại được em nữa!

Anh đi làm xa một khoảng thời gian thì tình cảm mình trục trặc, anh bảo chị ấy khóc nhiều lắm anh cần về bên để bảo vệ chị ấy, anh biết em là cô gái mạnh mẽ nên có thể đứng lên được nhưng chị ấy thì không!

Rồi một ngày không lâu sau đó anh biết chị ấy sắp lấy chồng mà ko phải là anh – anh nói với em anh bị mất cân bằng, giờ anh mới biết anh yêu chị ấy đến nhường nào! Anh có biết em đau như thế nào ko? Làm sao để anh có thể thấu hiểu được cảm giác của em lúc ấy chứ! Em không thở được, nước mắt lúc nào cũng chực trào, em đau khổ, e, hụt hẫng, người con trai em đã dành hết tin yêu lại nỡ đối xử với em như thế này ư?

Em suy sụp như thế nào anh đâu thể hiểu được. Em tự hứa với bản thân mình, không bao giờ tha thứ cho anh về nỗi đau này. Không lâu sau đó anh từ xa vội vã trở về tìm em, anh bảo tại cảm xúc nhất thời nên anh đã nhầm, người anh yêu là em. Anh biết mà, đối với bất cứ ai cũng vậy đứng trước người mình yêu thương nhất mình có thể sẽ trở nên mạnh mẽ nhất, cũng có thể trở nên yếu đuối nhất, và em đã yếu đuối mà tha thứ cho anh. Mình lại trở về bên nhau, hạnh phúc như lúc đầu. Chẳng bao lâu anh bị áp lực từ gia đình vì mình không hợp tuổi, em cũng buồn lắm, dù em có chút thất vọng về anh tại sao anh không mạnh mẽ hơn để làm chỗ dựa cho em sau này, nhưng em vẫn động viên anh!

Em còn nhớ cái hôm anh nói “người anh yêu nhất là em, người anh muốn lấy nhất là chị ấy”. Em đã tự bảo bản thân, “mày không thể dựa vào người đàn ông như thế này được nữa rồi, mày ko được phép để bản thân bị tổn thương hết lần này hết lần khác”. Em quyết định chấm hết cho cuộc tình này – có lẽ đó cũng là điều anh muốn, có lẽ như thế sẽ nhẹ nhàng hơn cho cả 2. Em đã rất cố gắng để không gục ngã, em lao vào công việc để quên đi anh, em từ chối mọi sự liên hệ từ anh dù em nhớ anh da diết, muốn nghe giọng nói muốn đọc được những dòng tin nhắn của anh. Vì em biết như thế sẽ tốt cho anh và em. Gần 2 năm trôi qua nhưng mọi cảm xúc với em như mới đây thôi. Anh nên biết vì sao con gái mạnh mẽ, vì họ đã trải qua những nỗi đau mà dường như không thể đứng dậy nổi, họ tạo dựng một vỏ bọc bảo vệ để ko ai làm tổn thương họ, nhưng một khi bị tổn thương thì họ đau đớn hơn ai hết.

Bây giờ em chỉ có công việc, bỏ ngoài tai những lời tán tỉnh của mấy người đàn ông xung quanh em, có thể em không có cảm xúc cũng có thể do em sợ! Đối với anh, em mong anh sẽ tìm được 1 người tốt bên cạnh anh và đừng đối xử với người con gái ấy như anh đã từng với chị ấy và em, anh nhé!

Nguồn: Tổng hợp bởi blog www.oakscchouston.org.

Continue Reading

Điện Ảnh

4 hiểu lầm của người xem về Việt Nam khi xem KONG

By on

KONG: Đảo đầu lâu, là một bộ phim được nhà sản xuất điện ảnh Mỹ quay tại Việt Nam. Trong đó mang lại nhiều lợi ích với Việt Nam như: Sự nổi tiếng về đất nước Việt Nam, tạo thêm công ăn việc làm của người bản địa gần khu vực trường quay.

Nhưng cũng mang lại những hiểu lầm không đáng có, với những người vẫn đang mang trong mình “hiệu ứng VIỆT NAM“.

1. Nhện tre

Là một loài thường xuất hiện trong rừng nhiệt đới của Việt Nam. Đây là một loài nhện hiền lành và không độc hại với con người. Có kích thước chỉ 1 cm với những con nhện đã trưởng thành.

kong 1

Nhưng hình ảnh nhện tre được biến đổi trong sự lai tạo của nhện và cua rừng. Cùng kích thước khổng lồ, làm những người nước ngoài hiểm lầm rằng Nhện Tre là một loài sinh vật khủng khiếp.

2. Những con con trùng cánh cứng

Những con côn trùng cánh cứng, được người Việt biết đến là những con vật như cào cào, châu chấu … thường được rang vàng và nhắm rượu trong những mùa nồm ở nước ta. Tôi đảm bảo là thơm và giòn tan khi nhai cùng sị rượu.

kong 2

Với máu rùng rợn hóa của điện ảnh, thì mỗi khi tôi dẫn khách du lịch đến điểm du lịch. Giới thiệu với họ về món ” cánh cứng” hay nói với họ về bọ cánh cứng thì, vẻ khiếp sợ của những chàng da trắng cao to, mũi lõ đều nổi rõ trên mặt.

3. Bạch tuộc khổng lồ

Ừ đấy là ở trên cạn nhé, còn dưới nước thì bạch tuộc là món ăn dân giã của bà con vùng biển. Ấy vậy mà khi đi biển, đoàn du khách của tôi, phải để tôi vận động mãi mới giám xuống nước.

kong 3

Tưởng không biết bơi, hóa ra là họ đang sợ vùng biển du lịch của nước ta toàn bạch tuộc khổng lồ và ăn thịt người. Ối má! Zậy hàng ngàn người đang bơi dưới kia là chờ bạch tuộc khổng lồ tới hả?

4. Trâu Việt

Được hình tượng hóa và có tên gọi là con Skeleton cao đến 13m, nếu tính cả cặp sừng thì chiều cao phải đến 19m, nặng đến 22 tấn.

kong 4

Ấy thế mà làm cho đoàn du lịch của tôi, đòi xem trâu đến nhức cả nhắc nhở. Vì họ nghĩ trâu ở trời ta còn to và nặng còn hơn một cỗ xe tăng vậy. Đến khi nhìn thấy rồi lại, tưởng thế nào.

Bảo là tây tồ, ấy mà nhiều khi đi đến đất Việt ta mới thấy sao họ tô ồ thế đấy. Nhưng mà cũng vui, coi như là một trải nghiệm về nghề du lịch của mình.

Nguồn: www.oakscchouston.org

Continue Reading